Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Muốn tự tử vì áp lực tiền luôn bủa vây

Truyện hiếp dâm
Không có tiền mua sữa cho con, tôi phải bán điện thoại cũ rồi nói dối bị móc mất. Nhiều lúc đi làm trong túi không có một đồng, phải nói dối đồng nghiệp trưa không ăn vì không đói, giữa đường hết xăng phải dắt bộ hơn tiếng mới về tới nhà.


Tôi năm nay 34 tuổi, tốt nghiệp cao học, có việc làm ổn định, chồng yêu thương và 2 con khỏe mạnh, xinh xắn. Có lẽ nhiều người nghĩ ngay rằng tôi may mắn và đang hạnh phúc nhưng không hiểu tại sao, sau bao nhiêu năm cố gắng, giờ đây tôi lại đang rơi vào trạng thái bế tắc cực độ, tất cả chỉ vì tôi không thoát khỏi vòng luẩn quẩn của một chữ “Tiền”. Tôi sinh ra trong gia đình nghèo, dù sống tại thành phố nhưng những năm tháng tuổi thơ chỉ cùng bố mẹ chuyển từ phòng trọ này đến phòng trọ khác.

Bố tôi sau khi xuất ngũ chỉ có thể xin được công việc làm bảo vệ cho một công ty nhà nước, mẹ nội trợ, với đồng lương ít ỏi của bố, gia đình luôn sống trong chật vật, khó khăn. Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng gia đình phải chạy ăn từng bữa, bố chạy thêm xe ôm trên chiếc xe cọc cạch để kiếm thêm, có ngày gia đình không có đủ tiền để mua một bó rau, con cá. Tuy nhiên, bố mẹ vẫn cố gắng lo lắng cho tôi học hành đến nơi đến chốn, tôi không phụ lòng bố mẹ khi luôn cố gắng học tốt, có được học bổng, đi dạy thêm để phụ giúp gia đình.

Sau khi ra trường, tôi nhanh chóng tìm được công việc phù hợp, đi làm với nhiều hoài bão lớn. Lúc đó tôi luôn tâm niệm một điều sẽ kiếm thật nhiều tiền và chỉ lấy chồng có kinh tế ổn định để vừa lo được cho bố mẹ vừa lo con cái sau này không phải sống trong nghèo khổ như tôi trước kia. Tuy nhiên, tôi đã không thực hiện được điều đó kể từ khi gặp anh, chồng tôi bây giờ.

Anh xuất thân từ một miền quê nghèo, mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Anh chị cũng nghèo nên không lo lắng được. Anh học rất giỏi nhưng vì không có điều kiện nên không thể tiến xa. Kể từ khi đậu đại học, anh lên thành phố học và tự thân bươn chải lo cho cuộc sống, không liên lạc hay được bất kỳ sự lo lắng, chăm sóc nào từ phía người thân.

Tôi gặp anh khi cả hai ra trường đi làm, rất khâm phục nghị lực và ý chí của anh. Từ đó tình yêu nảy sinh bất kể anh lúc đó chỉ có 2 bàn tay trắng, không tiền, không nhà, không xe, không có bất kỳ tài sản nào, với công việc lương tháng không đủ sống. Sau này tôi biết được vì hoàn cảnh, anh không thể hoàn tất được luận văn tốt nghiệp nên chưa có bằng đại học chính thức. Nhưng với khả năng của anh và kiến thức 4 năm đại học, công ty anh làm việc vẫn nhận dù không có bằng cấp chính thức.

Lúc quen nhau, tôi luôn tin rằng với ý chí, quyết tâm và kiến thức của 2 đứa, sớm muộn gì chúng tôi cũng có thể thoát khỏi cái nghèo. Quyết định làm đám cưới, tôi gặp phải sự phản đối vô cùng gay gắt của bố mẹ. Tôi biết bố mẹ lo tôi sẽ phải khổ, sẽ đi theo con đường cũ khi lấy anh. Vượt qua bao nhiêu khó khăn, cuối cùng chúng tôi cũng được phép lấy nhau, gia đình không vui vẻ gì nhưng vợ chồng vẫn lời hứa sẽ sống tốt.

Giờ đây sau 8 năm, tôi vẫn chưa thực hiện được lời hứa đó và có vẻ như tình hình ngày càng tệ hại hơn. Thời gian đầu sau đám cưới, vì không có nhà nên chúng tôi sống cùng bố mẹ. Mặc dù nhà chỉ có mình tôi nhưng do bố mẹ và anh không hợp nhau, nên cuối cùng chúng tôi dọn ra ngoài thuê nhà ở.

Chồng tôi sau khi chuyển công việc qua nhiều công ty khác nhau đã quyết định tự kinh doanh riêng. Lý do một phần vì tính chồng tôi không phù hợp với việc làm thuê, nghe chửi rủa, sai bảo của một số cấp trên không có năng lực, một phần vì lương thấp mà anh thì muốn làm giàu cho gia đình đỡ khổ. Tôi ủng hộ vì nghĩ có mình đi làm lương ổn định là được rồi, cố gắng hỗ trợ chồng thực hiện mơ ước.

Tuy nhiên, mọi thứ không hề suôn sẻ. Do không có vốn liếng ban đầu nên tôi phải đứng ra vay mượn cho chồng, cả bên ngoài lẫn vay ngân hàng. Bao nhiêu năm nay anh làm ăn luôn thất bại, tiền bạc không kiếm được là bao. Hai con lần lượt ra đời khiến cho gánh nặng đè lên vai tôi ngày càng lớn. 8 năm qua chỉ một mình tôi lo hết cho gia đình, từ ăn uống, chi phí cho các con đến trả nợ giúp chồng những lúc anh thất bại. Nhiều lúc cũng trách móc nhưng vì thương anh, thương con nên tôi cứ gồng mình cố gắng.

Thực sự tôi không biết mình đã trải qua bao nhiêu khó khăn, tủi nhục. Lúc sinh con không có tiền phải đi vay mượn bạn bè, không có tiền mua sữa cho con, tôi phải bán đi chiếc điện thoại cũ rồi nói dối là bị móc mất. Nhiều lúc đi làm trong túi không có một đồng, phải nói dối đồng nghiệp là trưa không ăn vì không đói, đi giữa đường hết xăng phải dắt bộ hơn một tiếng đồng hồ mới về tới nhà. Tải phim sex

Rồi vợ chồng có những bữa chỉ ăn cơm không với một quả trứng chiên, còn dành thịt cá ít ỏi cho con. Nhiều lúc không có tiền, tôi gom gần hết quần áo rao bán đồ cũ trên mạng với giá 10 nghìn đồng một cái chỉ để gom cho đủ hơn 100 nghìn mua hộp sữa nhỏ cho con. Thực sự không biết tôi đã trải qua những ngày tháng ấy ra sao. Lúc nào trong đầu cũng xoay vòng chữ “Tiền”, làm sao có tiền mua sữa, đóng học cho con, làm sao có tiền trả nợ, làm sao có tiền mua đồ ăn chiều nay…

Lúc nhỏ tôi đã trải qua cuộc sống nghèo khổ và thiếu thốn nên luôn mong muốn và cố gắng lo cho hai con đầy đủ, có vẻ giờ đây tôi đã lực bất tòng tâm rồi. Chồng vẫn đang loay hoay với công việc của mình mà không có lối ra, giờ đang thất nghiệp ngồi nhà. Muốn kiếm một việc làm nhưng khó xin quá, vì không bằng cấp mà đã quá lâu rồi không đi làm lại. Bạn bè của chồng vừa ít vừa nghèo, anh chị cũng nghèo nên không ai giúp được.

Tôi vay mượn tiền của bạn bè nhiều đến nỗi người ta thấy tôi gọi là ngại, sợ tôi lại hỏi mượn tiền. Giờ số nợ của chúng tôi đã lên đến 300 triệu rồi. Tiền lương hàng tháng của tôi chỉ đủ trả tiền vay ngân hàng và tiền thuê nhà. Chi phí sinh hoạt hàng ngày, chi phí cho các con tôi lại còng lưng vay mượn chỗ này, đắp chỗ kia, thế là nợ lại càng thêm nợ. Một vòng lẩn quẩn không tài nào thoát ra được.

Nhiều lúc tôi chỉ ước có thể trả hết nợ, lúc đó lương của tôi nếu tằn tiện cũng đủ lo cho gia đình, nhưng đó chỉ là giấc mơ mà thôi. Tôi không dám nói với bố mẹ và để bố mẹ chứng kiến cuộc sống chật vật này. Nếu biết được chắc các cụ đau lòng lắm, nhưng cũng chẳng giúp gì được vì bố mẹ cũng nghèo, chỉ sống với đồng lương hưu ít ỏi của bố.

Tôi rất khổ tâm gì đến giờ vẫn chưa phụ giúp gì được cho bố mẹ khi cứ phải loay hoay chật vật với cuộc sống của chính mình. Giờ đây tôi thực sự rất bế tắc. Ngồi viết những dòng này là lúc trong túi tôi chỉ còn đúng 4 nghìn với lo lắng không biết chiều nay sẽ lấy tiền đâu để mua thức ăn cho gia đình.

Có lẽ nhiều người sẽ chỉ trích chồng tôi vì không lo được cho vợ con trong hoàn cảnh này, nhưng thực sự với một người đã sống cô độc tại thành phố một mình từ năm 18 tuổi, không tiền, không người thân, bạn bè, thì những gì anh ấy đã làm trong những năm vừa qua cũng rất cố gắng rồi. Nhưng không phải chỉ có cố gắng thôi là đủ, giống như tôi, càng cố gắng lại càng bế tắc.

Gần đây không ít lần vì quá bế tắc tôi đã nghĩ đến cái chết. Có lẽ chỉ có chết mới giúp tôi thoát khỏi tình trạng này. Khi tôi chết đi, chắc người ta sẽ thông cảm mà không truy cứu những khoản nợ đó nữa, hoặc sẽ cho chồng tôi trả dần. Chồng con tôi có thể làm lại từ đầu, nhưng thực sự tôi không nỡ rời xa hai con. Chúng thật sự rất yêu tôi, cần có tôi bên cạnh. Giờ tôi phải làm sao đây?

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Bạn trai đi nhà nghỉ với gái trong lúc tôi lo tang bố

Truyện sex
Vô tình kiểm tra điện thoại của anh, tôi đọc được những tin nhắn của cô gái nào đó nhắn chửi anh lừa đảo. Sau đó anh thú nhận lúc tôi ở quê, còn đang đau khổ vì cái chết của bố, anh đã lén lút hẹn hò rồi đi nhà nghỉ với người ta mấy lần.


Tôi sinh ra tại miền biển phía Bắc trong một gia đình gia giáo. Bố là sĩ quan chỉ huy quân đội, mẹ là giáo viên, cả hai đều nghỉ hưu. Mấy anh em đều được học hành tử tế, tôi luôn tự hào về gia đình mặc dù không giàu có về vật chất nhưng lại giàu về tình cảm. Khi đi học tôi chưa có mối tình nào vì gia đình rất khắt khe, không cho yêu sớm. Tôi cũng hiểu và cố gắng học hành, sau khi bước chân vào giảng đường đại học cũng chỉ là những tình cảm kiểu thích thích chứ không phải tình yêu.

Ra trường đi làm được 2 năm tôi chính thức quen một người qua báo, bi kịch bắt đầu từ đây. Sau một thời gian nhắn tin, gọi điện, chúng tôi quyết định gặp nhau vì đều công tác tại Hà Nội, cách nhau hơn 10 km. Sau vài lần gặp, anh ngỏ lời yêu tôi. Anh là quân nhân, không có nhiều thời gian gặp nhau, một tuần gặp một lần, mỗi lần gặp được tính bằng tiếng. Tôi chấp nhận yêu, anh từng bảo ai dám yêu bộ đội là người đó rất dũng cảm vì bộ đội mang tiếng nghèo, không có nhiều thời gian dành cho gia đình.

Anh chỉ ra tất cả những điều bất lợi khi quyết định yêu bộ đội, tôi cũng biết nhưng tin sẽ làm được để có một gia đình như bố mẹ mình. Có lần anh kể mẹ bắt phải lấy người con gái bạn của mẹ nhưng anh không hề có tình cảm. Tôi nói chỉ cần anh quyết tâm và yêu tôi thì sẽ thuyết phục được bố mẹ.

Tình yêu của chúng tôi vượt qua những khó khăn, nhiều lúc muốn dừng lại vì những cãi vã về vấn đề tài chính, anh bảo đang trong giai đoạn khó khăn, tôi cũng chấp nhận. Sau đó tất cả những chi phí do tôi chi, tôi khá độc lập về tài chính và biết cách vun vén để có thể sống tốt ở thành phố này. Mặc dù không quá nhiều, đều trong khả năng chi tiêu của tôi nhưng trong một thời gian dài tôi không muốn mình chưa lập gia đình mà cái gì cũng đến tay.

Tôi không phải người thực dụng, không phải vì cái mác trai Hà Nội mà đâm đầu theo, mặc dù nhà anh ở ngoại thành Hà Nội, không khá giả gì, xác định yêu và lấy anh tôi sẽ là người trụ cột chứ không phải anh. Nhiều lần xuống chỗ tôi trong người anh không có đồng nào, trước khi về tôi cũng đưa anh tiền xăng xe. Biết bộ đội không có nhiều tiền tôi không trách, sợ anh tổn thương.

Rồi anh đi học lên, khó khăn chồng chất, tôi vẫn cố gắng duy trì tình cảm nhưng không tránh khỏi cãi vã. Dự định sau Tết anh tốt nghiệp chúng tôi sẽ thưa chuyện với bố mẹ 2 bên. Anh từng bảo: “Em là người tốt nhất đối với anh, không ai tốt bằng vì không chê anh nghèo”. Tôi đã rất hạnh phúc vì câu nói này, lấy đó làm động lực, chỉ mong những cố gắng của tôi sẽ được đền đáp bằng một đám cưới vì tôi cũng 27 tuổi rồi.

Những sóng gió bắt đầu trong lúc anh đi học, vì có nhiều thời gian rảnh rỗi lại sống trong môi trường tập thể toàn người đã lập gia đình, anh có nhiều thay đổi, vẫn quan tâm tôi như ngày trước nhưng đồng nghĩa với việc bắt đầu quen với nhiều người con gái khác, tán tỉnh họ. Tôi có lẽ vẫn là một con ngốc tin tưởng anh tuyệt đối nếu như gia đình không xảy ra biến cố, người bố tôi kính yêu nhất qua đời một cách đột ngột.

Lúc này tôi cần anh nhất ở bên cạnh thì anh lại không, lấy lý do là tôi tắt máy, đang đi đến nửa đường nhưng không biết địa chỉ để về mặc dù anh đã nhiều lần cầm giấy tờ của tôi, biết điện thoại cố định nhà tôi. Tôi rất giận và trách anh, sau đó 49 ngày bố, anh cũng về nhưng chỉ về tối hôm trước rồi sáng sớm hôm sau lại đi luôn. Truyện tình yêu

Sau tang của bố, tôi đi làm bình thường, cứ cuối tuần lại về quê vì thế thời gian gặp nhau càng ít. Một lần vô tình kiểm tra điện thoại của anh tôi đọc được những tin nhắn của cô gái nào đó nhắn chửi anh là lừa dối, tôi nhanh chóng ghi được số và gọi điện cho cô ta. Sau khi biết anh đã lừa dối cô ta như thế nào, tôi quay ra hỏi, từ đầu anh còn chối bảo là của mấy anh trong phòng chứ không phải anh. Sau đó mới thú nhận lúc tôi ở quê, còn đang đau khổ vì cái chết của bố, anh đã lén lút hẹn hò rồi đi nhà nghỉ với người ta mấy lần.

Quá tức giận, tôi đã đuổi anh ra khỏi phòng vào lúc nửa đêm, mặc cho anh muốn đi đâu thì đi khi trong người không có đủ 50 nghìn đồng. Anh còn rất nhiều tin nhắn tình cảm với những cô gái khác, tôi biết và chỉ nhắc nhở anh, nhưng lần này quá sức chịu đựng. Anh nhắn tin xin lỗi, chỉ vì ham mê thể xác mà làm thế, trong thời gian quen nhau chúng tôi có vượt qua giới hạn chỉ một lần, nhưng không xảy ra lần thứ hai vì tôi không đồng ý việc quan hệ trước hôn nhân.

Tôi và anh không liên lạc một tháng sau đó, nhưng vì còn yêu rất nhiều, tôi đồng ý tha thứ. Chúng tôi quay lại với nhau cách đây 2 tuần, cố gắng không nhắc đến chuyện vừa rồi để cả hai ít bị tổn thương. Nhưng rồi mọi cố gắng của tôi đều tan thành mây khói khi cách đây 2 ngày, tôi chuẩn bị đi về thì anh gọi bảo mẹ bắt anh phải về dùng cơm với gia đình bạn mẹ, người sắp đặt cuộc hôn nhân cho anh với cô gái hơn tôi 2 tuổi kia.

Anh hỏi tôi phải làm thế nào vì không yêu chị ấy. Tôi bảo là không bao giờ đồng ý anh đi gặp người ta, còn xác định đến với tôi anh phải tự giải quyết cho dứt điểm, vì đây là vấn đề của riêng anh rồi, cuối cùng anh vẫn đi gặp. Tôi như chết lặng, buổi tối hôm ấy cố gọi điện nhưng anh không nghe máy, cả đêm hôm đó tôi không ngủ được.

Sáng hôm sau anh nhắn tin bảo tôi hãy quên anh đi, sau đó tắt máy. Tôi hận, sao anh lại đối xử với tôi như thế, bao nhiêu cố gắng tôi dành cho anh tan biến hết. Cả ngày hôm đó đi làm tôi chìm trong nước mắt, rốt cuộc tôi là gì của anh sau gần 2 năm yêu nhau. Chiều nay anh lại nhắn tin, tặng tôi một nỗi đau nữa, ngày kia đi đăng ký kết hôn với chị ấy. Anh phụ thuộc vào gia đình rất nhiều, khi ra trường bố mẹ sẽ quyết định việc anh làm ở đâu, tôi biết gia đình cô gái kia cũng góp phần vào quyết định việc làm của anh. Tải phim sex

Tất cả mọi thứ sụp đổ dưới chân, hóa ra chỉ là chiến lợi phẩm của anh, anh chỉ cần tôi lúc khó khăn, còn lúc đủ lông đủ cánh sẵn sàng bỏ tôi để theo một người có tiềm lực kinh tế hơn. Tôi hận anh, hận cả bản thân vì quá yêu mà nhận ra điều này muộn. Phải làm sao để tiếp tục cuộc sống khi trong lòng đã có quá nhiều vết thương?

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Nhìn xuống chờ khen

Truyện hiếp dâm
Ai chẳng muốn là người đàn ông quan trọng, tài giỏi, được hoan nghênh chào đón. Chồng em cũng vậy, luôn thích mình là cái rốn vũ trụ.




Ngay từ khi mới quen, vợ đã biết chồng hảo “món” khen ngợi, bằng chứng là chỉ vài lời có cánh của vợ khi đó cũng làm chồng vui sướng hẳn lên, quan tâm đến vợ nhiều hơn những cô bạn khác. Vợ chỉ định xã giao cho vui, nhưng trước sự hào hứng của chồng, cũng “phóng lao đành phải theo lao”, vả lại thấy chồng ngoài cái tính… nhẹ dạ thích khen ra, cũng là một anh chàng… được được!



Để nuông chiều cái tính “háo danh”, chữ mà thỉnh thoảng vợ vẫn “mắng yêu” chồng, có dịp là vợ khen chồng trước mặt bạn bè hay người thân, nhằm giúp chồng nở mày nở mặt. Chồng có thể vui vẻ phụ vợ chút việc nhà, đưa đón con, đối đãi tốt với hai bên nội ngoại, chắc có đôi phần nhờ cái tài khen và “khích” của vợ. Thế nhưng, giờ vợ lại hơi lo khi thấy dường như càng nhiều tuổi chồng càng ham… được khen.



Về quê giỗ quảy, chồng thường chọn ngồi chung bàn với mấy ông anh lao động tay chân, dẫn dắt câu chuyện đi từ công nghệ thế này đến lương bổng thế kia, không phải để khoe khoang mà mục đích chỉ là để được nhận lại những lời trầm trồ ngưỡng mộ. Chồng rất háo hức trước cảnh mình được cả bàn nhậu chào đón, hỏi han. Thế nhưng, chồng lại ngại tiếp xúc với ai đó thành công hơn mình, đẹp trai hơn mình; tránh xa tám thước những nơi mà mình kém nổi bật, nơi mà người được vây quanh là người khác, chứ không phải mình. Thực tế, cuộc sống của chúng mình chỉ thường thường bậc trung, nên chồng đã phải tốn nhiều công sức cho sự lựa chọn đó.



Chồng thường phân bua là mình rất hòa đồng nên thích qua lại với những người thuộc tầng lớp thấp hơn. Chơi bóng bàn, chồng chỉ nhập hội với mấy người mới tập tành, không thích giao du với dân “chuyên nghiệp”, biện minh là để còn hướng dẫn cho họ. Vợ thấy như vậy cũng không có gì xấu, nếu như không vài lần vợ có cảm giác chồng hơi lạm dụng điều đó, lộ rõ ý muốn trở thành kẻ chột làm vua xứ mù.



Vợ yêu quý chồng vì chồng là người đàn ông tốt, chứ không muốn chồng lúc nào cũng phải gồng lên để thể hiện mình mọi lúc mọi nơi như thế. Vợ hãnh diện về chồng vì chính những điều tốt xấu chồng có, chứ không phải vì những lời khen tặng hào nhoáng ngoài đường, càng không muốn chồng thể hiện bản thân bằng cách mon men chỗ này chỗ nọ, rồi phấn khởi kể rằng ai đó rất muốn kết thân, rất ngưỡng mộ chồng. phim sex mobile



Vợ phát hoảng khi chồng kể, cô lao công ở cơ quan luôn khen chồng đẹp trai, lại dọn dẹp chỗ ngồi của chồng chu đáo hơn những người khác. Vợ vui vẻ gì khi thấy chồng chỉ muốn giao thiệp với mấy bác xe ôm đầu hẻm, tham gia mấy hội nhóm ăn không ngồi rồi. Không phải vợ học đòi hay chỉ muốn “thấy người sang bắt quàng làm họ” như lời kết tội đầy khó chịu của chồng, mà chỉ muốn nói với chồng là, cúi xuống không phải để thấy mình cao hơn, sao mình không sống tự nhiên như những gì bản thân mình có?

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Chồng cũ muốn tôi về chăm sóc bố mẹ anh

Truyện hiếp dâm
Mới đây, cả chồng cũ và bố chồng gọi điện yêu cầu tôi cùng con gái về ở với ông bà nội để tiện chăm sóc ông bà và cho hai đứa có anh có em. Còn chồng cũ đang ở riêng với vợ và con gái của họ.


Tôi 38 tuổi, có 2 con, ly dị chồng vài năm nay, giờ đang nuôi con gái, con trai ở cùng ông bà nội. Chuyện cũ tôi xin kể qua để các bạn hiểu phần nào. Tôi và chồng cũ lấy nhau hơn chục năm, chúng tôi kinh doanh nhỏ nên cuộc sống tạm đủ. Trong thời gian bên nhau, quan điểm sống của vợ chồng khá khác biệt nên chúng tôi khắc khẩu, không thể nói chuyện lâu quá 5 phút. Càng ở cùng chồng tôi càng nhận ra anh không thực sự yêu mình.

Anh chưa bao giờ nói yêu tôi, không một hành động lãng mạn, câu cửa miệng là nói vợ quê mùa, đầu đất, trước mặt bố mẹ anh em nhà vợ anh cũng không tôn trọng tôi. Đối với con cái, từ lúc tôi sinh bé trai đầu lòng chồng cũ thường xuyên đi nhậu đến khuya mới về, còn bé thứ hai anh cũng chỉ chơi qua loa với con, chưa bao giờ đưa tiền cho tôi nuôi con. Tôi cũng biết mình là người vợ không hoàn hảo vì không nấu ăn ngon, cũng không chịu khó mua sắm, trưng diện nhưng vì thu nhập chỉ đủ tiêu pha hàng tháng, trả học phí cho hai con nên không thể quá tốn kém cho những việc như vậy.

Tôi cứ nghĩ vợ chồng sống hơn chục năm, có hai mặt con rồi thì cố gắng lo cho con là đủ, còn những khuyết điểm có thể bỏ qua cho nhau để cuộc sống bình an. Nhưng tôi đã lầm, trong thời gian làm chồng, anh cặp kè khá nhiều phụ nữ mà sau này tôi mới biết, cuối cùng là vụ anh cặp với một cô đã có một đời chồng và làm cô ta có thai. Anh ngay lập tức thông báo chuyện đó, yêu cầu tôi ly dị để cưới cô gái kia, anh nói yêu thương cô đó thật lòng, không muốn đứa bé trong bụng lớn lên không cha.phim sex 3gp

Nghe những lời nói đó tôi vô cùng đau đớn, anh phủi vợ và hai con thơ dại vì thương cô gái với đứa con kia, còn hai đứa con của anh với tôi thì không cần cha? Tôi không đồng ý, anh đơn phương ly hôn. Hôm nhận giấy triệu tập của tòa, tim tôi quặn thắt, tôi hiểu rằng không còn gì để níu kéo nên cũng chấp nhận ly hôn. Sau đó tôi được biết, gia đình nhà chồng ngay lập tức đi hỏi vợ mới cho anh. Cô gái kia là con nhà khá giả, có thể lo nhà riêng và mua ôtô cho anh, tôi thì không.

Cuộc sống sau 2 năm ly hôn thay đổi rất nhiều, giờ tôi hoạt bát, vui vẻ, mọi người ai cũng khen trẻ và xinh hơn trước. Tôi chịu khó giao tiếp xã hội, quen nhiều người, cả những người đàn ông một lần đò muốn tìm hiểu nhưng tôi như "chim sợ cành cong" không muốn tiến xa làm gì. Giờ tôi cảm thấy rất vui vẻ, bình an, chăm lo cho con gái, cuối tuần đón con trai về chơi, vậy mà tôi cũng chưa được yên thân.

Mới đây, cả chồng cũ và bố chồng gọi điện yêu cầu tôi cùng con gái về ở với ông bà nội để tiện chăm sóc ông bà và cho hai đứa có anh có em, còn chồng cũ đang ở riêng với vợ và cô con gái của họ. Tôi không biết phải làm sao, trả lời thế nào vì trước đây bố mẹ chồng và cả nhà chồng đâu ưa gì tôi, rất ủng hộ việc anh lấy vợ mới. Cũng phải nói thêm là con trai tôi không được như những đứa trẻ bình thường khác, cháu tự kỷ nên rất nghịch, hay vì ông bà chăm cháu đã quá mệt, còn chồng cũ mải lo hạnh phúc mới không muốn chăm cháu nữa nên gọi tôi về? tin tức hay 88